CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Vị Đắng Ngọt Ngào


Phan_11

-Linh Linh ! Chết rồi!Tớ chẳng biết phải làm sao đây? Mỹ Đan xoay xoay trước cửa lớp.

Linh Linh nhìn cô bạn …Ngạc nhiên…

-Cậu giữ bình tĩnh khi nghe tớ nói nhé! K.E.S.T sẽ đến đây,không biết có việc gì nhưng còn đến đúng ngôi trường này nữa.

Có lẽ…một khi càng trốn chạy lại là khi càng gần nhất.

Có lẽ …đối mặt sẽ tốt hơn…

Điều gì đến cũng sẽ đến…

KÌ 10(kì cuối)

SỰ TRỞ LẠI VÀ …LộT XÁC…

Kì 10: SỰ TRỞ LẠI VÀ LộT XÁC

-Nhanh nhanh lên! Kẻ mà ai cũng biết đang ở trước cổng trường chúng ta đấy!

- K.E.S.T! Ác quỉ! Sao cậu ấy lại đến đây nhỉ?

- Sao mà biết được! cứ đi đi cái đã! Không là hết chỗ bây giờ!

Sân trường đang bình thường bỗng chốc náo động hẳn,đa phần học sinh đều chạy ra khỏi trường mặc cho tiếng trống báo hiệu giờ vào học đã vang lên. Họ có lẽ không thể bỏ lỡ cái sự kiện có một không hai này,và cả cơ hội nhìn ngắm ác quỉ nữa,học có là gì!

-Cậu có ra không? Mỹ Đan quay sang hỏi.- K.E.S.T chưa hề biết cậu ở đây nên có lẽ anh ấy tới đây để làm việc khác. Thôi! Đi nào!

Nói rồi, Mỹ Đan đã kéo tay Linh Linh đi chưa để cô nói gì.

Gần mà có lã hơn cả ngàn người đang vây xung quanh ba chiếc xe ô tô trước cổng trường.

-Chết rồi! anh ấy chết thật rồi!

- Không biết cậu ta làm gì đắc tội với K.E.S.T thế không biết? Đúng là ngựa non háu đá mà!

-Tội nghiệp cậu ta quá!

Linh Linh vừa chen chân được vào đám đông thì đã nghe thấy sự hỗn loạn,nhốn nháo của dòng người phía bên trong. Có cả tiếng đấm đá bình bịch,tiếng xuýt xoa… Một vài cô gái đứng khóc thút thít.

-Anh Quân! Người có mái tóc sư tử hét lên.

Thái Hàn quân đang ở giữa tốp người của K.E.S.T vây đánh. Điều kì lạ là lại không hề có phản ứng gì mà đứng yên,mặt Hàn Quân nhìn đi đâu đó, ánh mắt có đôi chút cười cợt. Máu từ khóe môi đang từ từ chảy ra.

Là Hàn Quân sao? Sao cậu ta vào dính đến K.E.S.T? Lại còn bị đánh?

Hàn Quân không tỏ vẻ gì là lo sợ,cũng như căm giận mặc dù ai cũng biết những vết thương đó rất sâu và đau.

K.E.S.T ngồi trong, phía sau của chiếc xe ở giữa. anh dường như bỏ ngoài tai tất cả mọi thứ,nhìn đi nơi khác. Linh Linh nghe thấy tiếng bàn luận của hai cô gái đứng sau mình.

-Sao nhà trường lại không tham gia vụ việc này nhỉ? Phải can thiệp đi chứ!

-Thế lực của K.E.S.T lớn lắm,không tham gia can thiệp là phải rồi,họ phải tự lo ình trước khi lo cho người khác chứ!

-Hiểu Minh! Bình thường Hàn Quân đối tốt với cô lắm mà. Sao hôm nay đứng yên như phỗng vậy? tiếng cô gái có mái tóc đỏ sư tử lanh lảnh. Tôi biết ngay loại người như cô mà!

Linh Linh giật mình! Phải rồi! Người đang bị đánh chính là Thái Hàn Quân,người mà cô xem là người thân duy nhất. Cậu rất dễ thương,không thể để như vậy được không thì cậu ta sẽ chết mất.

- Còn đứng ra đó làm gì! Mau đi vào cầu xin người ta tha cho anh ấy đi!

Vào đó ư? K.E.S.T sẽ nhận ra cô! Nhưng không thể để như thế được!

Không thể nào!

Cô xô ngã đám đông chạy vào,nhưng chẳng thể làm gì hơn là đỡ lấy những cú đánh túi bụi cho Hàn Quân.

Cô sẽ chịu đánh cùng cậu.

Đau…và đây có lẽ là cái giá cuối cùng cô phải trả vì những lỗi lầm,những vết thương lòng mà cô đã gây ra cho K.E.S.T.

-Chị Hiểu Minh! Chị Hiểu Minh! Hàn Quân hét lên.

K.E.S.T dựa hẳn lưng ra sau ghế,tay cầm điếu thuốc.

-Thưa chủ tịch! Có một người con gái tên là Hiểu Minh gì đó,hình như là người yêu hắn,có đánh luôn không chủ tịch?

-Bạn gái hắn ta? Hắn vẫn không đánh trả!

-dạ Vâng!

-Thế thì chỉ đánh mình bạn gái hắn thôi!

Người con trai ngoài xe lui ra lắc đầu khó hiểu.”tại sao lại chỉ đánh mỗi cô gái?”

Bởi vì như thế,hắn ta sẽ đau hơn cả trăm ngàn lần. Để làm đau một người thì có lẽ trái tim là phần dễ tổn thương và dễ đau nhất nhưng lại cũng khó lành nhất.

Khi mà tất cả bọn người của K.E.S.T xúm lại đánh Linh Linh cũng là khi mà cô cho tất cả qua đi cùng nỗi đau.

Món nợ tình cảm rồi sẽ được thanh toán…

Đau nhưng…nhẹ nhõm…

Có máu…nhưng trái tim lại dịu đi…

-Hiểu Minh,ai cho các người đánh chị ấy? Hàn Quân hoảng hốt khi thấy máu đã chảy thành vệt dài trên mặt cô.

Giờ đây,K.E.S.T trong cô lạnh lùng và tán ác đến đáng sợ.

Linh Linh gần như mơ màng…

Nhưng cô nghe thấy Hàn Quân vùng dậy xô ngã bọn người của K.E.S.T,nghe thấy tiếng đánh trả,tiếng gãy của xương…rất rõ.

Và cả hơi ấm của cậu đang nâng đầu cô dậy…

-Chi Hiểu Minh! Chị có sao không! Tất cả là tại em,em có lỗi với chị…

Bây giờ một tốp người từ xe thứ ba mới bước ra,họ trông có vẻ khỏe mạnh và hùng hổ hơn tốp trước khá nhiều.

-Chị đợi em một lát! Hàn Quân vuốt mặt,khuôn mặt đỏ ửng vì tức giận.

-Tránh xa chị ấy ra! Cút…Cút hết!

-Khoan đã! Từ từ đã K.E.S.T! Là Mỹ Đan! Cô từ sau đám đông chạy vào đập mạnh vào cửa kính xe K.E.S.T.

-Mở! Mở cửa mau lên!

Chiếc cửa kính từ từ hạ xuống…

-Người con gái anh đang đánh chính là Linh Linh!-Hoàng Linh Linh đấy, anh có biết không? Hãy cho dừng ngay cái trò vớ vẩn này lại đi!

Chưa để cho Mỹ Đan nói hết câu,K.E.S.T đã mở cửa xe bước ra…

Gió lạnh…

Đau khổ là khi nhìn thấy người mình yêu đau khổ…

Tồi tệ hơn là do chính bản thân gây ra…

Nỗi đau về cả thể xác lẫn tâm hồn…

Trái tim tan vỡ ra từng mảnh…

- Linh Linh ! Linh Linh! Tỉnh lại đi!

Đám đông đã hỗn loạn nay lại càng hỗn loạn hơn khi người đàn ông trong xe chạy ra ôm lấy cô gái từ tay Hàn Quân. Sự lo lắng có lẽ sẽ không có thể dành ột người thứ hai.

Trên mặt cô,xuất hiện vài vệt máu,toàn thân mềm nhũn

Chương 10

K.E.S.T quì xuống bên cô…Nâng cô dậy…

-Gọi một xe cấp cứu…! Nhanh lên! Bọn người của K.E.S.T giật mình lo sợ vì sắc mặt của anh.

-Em không sao! Linh Linh mơ màng,thều thào. Hình ảnh K.E.S.T trước mặt hơi mờ nhạt song trong tâm trí cô nó vẫn còn sâu đạm lắm.-Em xin lỗi! Anh có thể tha cho …Hàn…Quân được không?

K.E.S.T hơi buông lơi bàn tay nơi tóc cô…trông anh có vẻ ngạc nhiên…

-Ý em là…

-Cậu ấy là bạn em…

Anh nhìn Linh Linh…cô gái đang như dần hôn mê rồi quay sang nhìn Hàn Quân. Cậu ta cũng đang từ từ tiến lại gần…

- Hàn Quân! Cậu đỡ …Tôi…về…! K.E.S.T! Anh buông em…Ra …Đi!

...

-Chị không sao chứ? Chị làm em lo quá,mà chị vào đỡ giúp em làm gì? Hàn Quân thấy Linh Linh tỉnh lại liền đưa sữa cho cô.-Chị uống sữa nhé!

-Không sao đâu! Cảm ơn cậu!

-Không! Em mới là người phải nói cảm ơn chứ!

-Tại sao cậu lại bị K.E.S.T đánh? Linh Linh chau mày…

-Chuyện nhỏ thôi! Bỗng chốc HÀn Quân thở dài.-Có lẽ em phải đi thật rồi,vụ việc lần này đã làm em không thể ở lại nơi này được nữa. Mà nếu em đi chị phải chăm sóc bản thân đấy nhé!

-Cậu đi đâu?

Khuôn mặt của Hàn Quân nhanh chóng vụt sáng trở lại như chưa có chuyện gì.

-Đi tới nơi mà em thuộc về,nơi em cần tới. Cậu hướng đôi mắt mình ra phía xa xăm ngoài cửa sổ.

-Là K.E.S.T bắt cậu đi phải không?

-Không! Nếu như em đã không làm gì anh ta thì thôi! Sao anh ta có thể làm gì em! Hàn Quân nói xong nhìn Linh Linh cười thật tươi rồi quay đi.

-Chị phải nhớ uống sữa, ăn bánh rồi mới được uống thuốc đấy! Mai,em sẽ chở chị đi học.

Tại biệt thự nhà Mỹ Đan…10h Đêm…

-Em đã sớm biết Linh Linh ở đây rồi phải không? K.E.S.T ngồi trên ghế sofa,hướng đôi mắt lạnh như tiền về phía Mỹ Đan.

-À! …Ừm!...Mỹ Đan lúng túng,cô lảng tránh nhìn đi nơi khác.-HÌnh như lúc nãy anh chưa ăn cơm,để em bảo người nấu cho anh ăn nhé?

-Có đúng không? Giọng anh lớn hơn,Mỹ Đan phút chốc giật mình.-Tại sao lại không cho anh biết?

-Dạ…Em…Em biết nhưng…em nghĩ cô ấy cần có thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện.

-Suy nghĩ ư?

Không gian,thời gian như im ắng hẳn đi…

Tại sao Linh Linh không quay về bên anh?

Đã lâu lắm rồi anh mới được nhìn thấy bóng hình đó…nghe thấy giọng nói đó…

Kí ức ùa về nguyên vẹn…càng vẹn nghuyên càng khiến người ta đau khổ….

Trái tim băng giá bỗng chốc tan chảy….

-Không phải như anh nghĩ đâu…Linh Linh vẫn còn rất quan tâm tới anh,cô ấy rời xa anh là do…

K.E.S.T ngẩng đầu lên chờ đợi….

-Là do ta đấy…LÃo già này đã cầu xin Linh Linh rời xa cháu….Ông Trần từ cửa bước vào.-Ta xin lỗi…Ta…LÚc đó…Ta…

-ông im đi! K.E.S.T hét lên,nắm lấy cổ áo ông Trần,gằn mạnh từng tiếng.-Đừng bao giờ xía vào chuyện của tôi,ông hiểu chưa?

-Anh! Thả ba em ra…Mỹ Đan hoảng hốt.

K.E.S.T vớ lấy chiếc áo choàng trên ghế rồi quay xe đi hút vào màn đêm.

-Alo! Linh Linh hả! Tớ Mỹ Đan đây! Có lẽ K.E.S.T đang tới phòng trọ cậu đấy,anh ấy đã cho người tìm ra địa chỉ nó rồi…

Dập điện thoại,Linh Linh sợ hãi quay mình lại,bóng của cô hằn lên vách bức tường..nhỏ bé…đáng thương…

-Gì thế? Chị Hiểu Minh,trông chị không được tốt lắm! Em mới kiếm ra cuốn truyện hay lắm,để em đọc cho chị nghe nhé!

-Không …không! Giờ thì không được! Tôi phải đi ra ngoài! Cậu ở đó một lát nhé! Nói rồi Linh Linh đi về phía cửa,chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân của cô trên cầu thang.

-Tại sao…Hôm nay là ngày cuối cùng mà chị lại đi gặp hắn ta…

Và cơn gió lạnh ùa tới…

Chuyện giữa cô và K.E.S.T nhất định không được để ai ở nơi này biết…Tất cả thế là quá đủ…

…K.Í.T…

Chiếc xe phanh gấp…Nổi bật màu lên trong ánh đèn đường…Một chiếc xe mà hầu như ai cũng mơ ước là sẽ có…

Chàng trai ở trong xe bước ra ôm chầm lấy cô gái…ội vàng như sợ cô gái sẽ vụt mất…Sợ cô sẽ lại lần nữa gạt tay anh ra…

Linh Linh run rẩy từng ngón tay…khẽ khàng tựa đầu mình lên vai anh…

Tái tim mách bảo cô phải làm thế…

-Anh xin lỗi…Anh đã biết hết rồi,tất cả mọi chuyện là do…Em vẫn còn yêu anh đúng không?

Im lặng…

-Là do ông ta…

Nước mắt lại lần nữa lăn dài…Thấm vào vai anh…Lành lạnh…Nhưng lại làm anh thổn thức…

K.E.S.T đặt hai bàn tay của mình vuốt những lọn tóc cô qua một bên…

Nụ hôn chạy dài theo những giọt nước mắt…

Tất cả đắng cay sẽ chôn dấu cùng nụ hôn ngọt ngào này…

Hơi ấm từ môi anh…ấm áp…

-Em sẽ trở về…Đúng không? Tất cả sẽ về lại vị trí cũ…Anh thì thầm vào tai cô…

Đến lúc này cô mới giật mình…Cô đẩy nhanh anh ra…

-Không…Em không…

Bờ môi anh đã không để cô nói hết câu…Có vẻ như anh vội vàng như sợ cô gái sẽ vụt mất…Sợ cô sẽ lại lần nữa gạt tay anh ra…

Hơn là cái vẻ tham lam như người trên tầng gác đang suy nghĩ…

-Hóa ra anh chỉ được thế thôi sao hả…K.E.S.T!Em sẽ yêu chị hơn tất cả bọn chúng nó…

-Hãy cho em thời gian,được không?

-Thời gian…Để em quên hết mọi chuyện…không bao giờ…Em hãy quay đi nếu em cảm thấy tất cả quá mong manh…Quá giản đơn để có thể vứt bỏ…Và anh…K.E.S.T quay người đi nơi khác.-Sẽ xem như em chưa từng xuất hiện trong cuộc sống này…Tay anh gạt nước mắt trên mặt cô rồi khẽ cười…nụ cười nhạt nhẽo vô cùng.

-Cô ấy tất nhiên là phải đi rồi,phải không chị Hiểu Minh! Thái Hàn Quân đứng bên vệ đường từ lúc nào.-Hãy về thôi! Bà chủ đang tìm chị đấy,Chị biết tính bà chủ chúng ta mà,rất dễ nổi nóng…

Nghe thấy Hàn Quân nhắc nhở,Linh Linh cúi đầu định đi vào nhưng K.E.S.T đã kéo tay cô lại.

Ánh mắt anh như nói lên sự đau khổ tột cùng…

Đi…và sẽ không bao giờ trở lại…

-Hãy cho em thời gian…Em cần nó…Xin anh…

Hàn Quân nhìn theo bóng cô rồi cũng bước vội theo…

Chỉ còn lại mình anh….lần nào cũng thế…cô luôn có đủ nghị lực để bỏ anh lại một mình…

-Sao mắt chị sưng thế? A! Em biết rồi,đêm qua chị khóc vì sợ em đi chị sẽ nhớ em chứ gì? Tội nnghieepj chị quá!

-Sao cậu không hỏi tôi và K.E.S.T có quan hệ gì?

-Vì em đã biết… Mà thôi,gần tới trường rồi…Nhớ đấy…Đùng khóc vì nhớ em…

Toàn trường có hiệu lệnh tập trung…

7h sáng…

Những học sinh xếp hàng ngay ngắn,ai cũng không hiểu hôm nay vì sao lại nghiêm túc như vậy? Một không khí nặng nề đang đè lên nơi đây,có một chút gì đó linh cảm không lành…

Phía cuối sân trường,rất nhiều xe ô tô đậu kín cả một góc .

Lớp của Hàn Quân cách không xa lớp cô là mấy,cậu ta quay qua cô,đưa cho cô một quyển sách.

-Chị Hiểu Minh! Nhớ đọc nhé…em phải đi rồi…

Rồi quay lại chỗ ngồi của mình.

Ông hiệu trưởng trường với cái bụng phệ dắt theo vài ba người đàn ông lực lưỡng,dừng lại và chỉ tay vào Hàn Quân.

-Đây là Thái Hàn Quân,trường chúng tôi chỉ có một học sinh duy nhất là tên như vậy thôi.Rồi ông thở dài,lắc đầu.-Hàn Quân,em đi theo họ đi…

-Tại sao? Em phạm lỗi gì thưa thầy? Cậu nhún vai,cố tình trêu tức những con người trước mặt mình.-Em sẽ chẳng đi đâu cả!Cậu nhìn người đàn ông bên cạnh hiệu trưởng cười khinh bỉ.

Lại thêm chuyện gì xảy ra với cậu ta nữa?...

-Đừng nhìn về phía đó nữa? Sao hôm qua cậu lại chạy vào đỡ đòn thay cho hắn ta…

-Ai cơ?

-Thái Hàn Quân! Mỹ đan vừa nói vừa hất ánh mắt không mấy thiện cảm về phía chàng trai đang đứng trước mặt.-Cậu quen hắn ta à?

-À!... Linh Linh nhìn qua rồi khẽ cười…-Đó là người sống đối diện căn gác xép của mình,cậu ta đã giúp mình rất nhiều trong mọi việc…

-Thật là ngạc nhiên! Hắn ta sống trong gác xép ư?Từ lâu,tớ đã cảm thấy ngôi trường này có gì đó không ổn mà.Quả là không sai! Mỹ Đan chau mày .-Cậu không thấy ở đây học sinh nam nhiều hơn học sinh nữ rất nhiều hay sao?

-Có…Nhưng…

-Mà đa phần học sinh nam ở đây trông không giống học sinh.Nếu đúng là thế thì tại sao…

-Hôm nay sao cậu lạ thế? Nhìn vẻ mặt bất thường của Mỹ Đan,Linh Linh ngạc nhiên hỏi.

-Thái Hàn Quân…anh ta chính là chồng chưa cưới của tớ…Chính là Cao Vũ_con người tàn ác nhất,thâm hiểm nhất,thế lực nhất trong giới côn đồ…người đã hại K.E.S.T trong vụ tai nạn vừa rồi…Và là người đang tìm cách để trả thù…gia đình tớ!

-Cao…Vũ…Là người mà cậu đã từng nói …Không thể nào…Cậu ta không…

Ánh mặt trời sớm mai hiếm hoi chiếu lên cái màu áo sơ mi mà Hàn Quân mặc làm nó bất chợt như sáng lên…Màu của thiên sứ…

Làm sao có thể…chàng trai đó quá trong sáng…

-Ha…Ha…Ha…Cao vũ ơi là Cao Vũ,sao ngươi lại lẩn trốn ở nơi này? Thù của ngươi chưa trả xong nhưng người ta sẽ trả thù ngươi…Không trách ta,Nơi này trông có vẻ kín đáo đấy thế mà…Một tên trên mặt đầy những hình trạm trổ kì quái cười lớn. Tiếng cười hung dữ nghe rợn người…-Thế mà vẫn để kẻ mà ai cũng biết phát hiện ra.Hắn ta nói xong lấy tay bóp mạnh khuôn mặt Hàn Quân,tưởng như nó có thể nát ra,vỡ vụn dưới bàn tay thô kệch đấy…-Ngươi đã giết ba tao,mẹ tao…Hôm nay tao sẽ…Ha…Ha…Ha…

Trái với tất cả sự phẫn nộ,lo lắng mà mọi học sinh dành cho anh,Hàn Quân chỉ nhẹ nhàng gạt tay hắn. Hơi nghiêng đầu,quay người về phía Linh Linh ra hiệu như không có chuyện gì.

Vậy đúng…Thái Hàn Quân là Cao vũ…đáng sợ…

-Hình như đa phần học sinh của trường này đều là người của Cao Vũ,để ý mà xem,hầu hết họ đều như đang chuẩn bị ột trận đánh nhau.

Mỹ Đan nói không sai,rất nhiều học sinh nam đang cầm côn và gậy sắt…

-Nhưng hình như chỉ có chúng ta biết điều đấy thôi,bọn muốn bắt Cao Vũ vẫn chưa biết.

-Nếu…Hàn Quân là chủ của đám người…học trong trường này thì…thì tại sao khi anh ấy bị đánh…không ai tay? Linh Linh rụt rè,trong đầu cô vẫn chưa thể tin nổi người đã sống cùng cô lại là người đã từng hại K.E.S.T.

-Cậu nói đúng…Đó cũng là thứ mà tớ chưa có câu trả lời.

Gió thổi vào tóc Mỹ Đan,bay bay vào mắt cô…Cay Cay…Thế ra đâu là con người thật của Hàn Quân?

-Không dễ bắt tôi thế đâu! Cậu cười…cho hai tay vào túi quần…-Ông anh nghĩ Cao Vũ này sẽ ngoan ngoãn theo ông à? Đó đâu phải là tôi!

Người đứng bên cạnh Hàn Quân có vẻ hoảng hốt hẳn,ông ta nhìn xung quanh rồi ra lệnh cho bọn đàn em đang đứng ở bên.

-Bắt hắn đi,đừng để cho hắn lôi thôi nữa…

-Đại ca! Bọn em tới đây! Thêm hàng loạt chiếc xe con đen bóng lao đến.

Cả trường nhốn nháo hẳn lên,một số học sinh nữ ngồi khóc vì quá sợ…

-Người của Cao Vũ đến rồi!Mỹ Đan nói như hét…

-Tất nhiên! Anh Cao đã biết trước sau vụ việc bị K.E.S.T đánh ngày hôm qua thế nào anh ấy cũng bị lộ nên đã chuẩn bị trước. Thế nào?

-Là cô!

Linh Linh quay lại,người vừa nói là cô gái có mái tóc sư tử học cùng lớp với cô. Nhưng cô gái này…Hôm qua chính cô ta đã bảo Linh Linh vào ngăn K.E.S.T lại…

-Cô là người của Cao Vũ?

-Tất nhiên! Nói cho cô biết luôn hai phần ba học sinh ở đây đều là người của anh ấy,nếu hôm qua không phải là Anh Cao không cho chúng tôi ngăn cản K.E.S.T,không thì không chừng hôm nay là ngày đưa tang của hắn cũng nên. Cô gái khiêu khích Mỹ Đan.

-Cô…

Từ những chiếc xe mới đến,số người của Hàn Quân tăng thêm nhiều lần.

-Là người của bang nào đấy Triệu Triệu? Một chàng trai trông khá bụi tiến lại gần cô gái có mái tóc sư tử.-Sao anh Cao lại bị lộ?

-Đường Mạc! hắn muốn trả thù!

-Đúng là điên rồ!

Chàng trai nhìn Linh Linh và Mỹ Đan vẻ dò xét.

-Anh nhận ra không?

-Hóa ra là cô ta à! Vị hôn thê của anh Cao!Thôi đi thôi!

-Hoặc là thả để đại ca ta đi…Hoặc là Đường Mạc các ngươi sẽ chỉ còn là quá khứ thôi! Nếu muốn có đường sống thì thả Anh Cao ra…

Khắp bốn phía đều có người của Hàn Quân đứng. Nhanh chóng…đông đến đáng ngạc nhiên.

Tên lúc nãy uy hiếp Hàn Quân trông rất lo sợ…

-Tha ư? Ta tha cho hắn nhưng các ngươi có tha cho ta không? Đằng nào thì cũng phải chết…Có hắn…Thì ta mới có thể nhắm mắt được…


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_12 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
XtGem Forum catalog